Gừng già, gừng rụi, gừng cay. Anh hùng càng cực càng dày nghĩa nhân

Sau rất nhiều lần trì hoãn, sau rất nhiều chuyện xảy ra, cuối cùng thì cái blog này vẫn được mở ra. Và dù thế nào đi chăng nữa, cái blog này vẫn sẽ tồn tại, sẽ có những lúc tất cả mọi người đều thấy nó, và cũng sẽ có những lúc người ta có thể không thấy nó. Nó sẽ vẫn tồn tại, nó vẫn sẽ mang đúng ý nghĩa của nó.

Người ta viết blog có rất nhiều lý do khác nhau.  Nhưng với nó, điều nó làm mình cảm thấy vui nhất đó là qua cái blog này nó có thể chia sẻ được tất cả những điều nó muốn nói,  và viết tất cả những điều nó nghĩ.

Tìm được một người hiểu mình rất khó ! Tìm được người để chia sẻ còn khó hơn rất nhiều lần !!!

Nó cũng đã từng đi tìm, từng luống cuống, ngượng ngùng và bế tắc với những cảm xúc khó diễn tả thành lời. Và rồi, cuối cùng nó cũng đã có được cái nhìn rõ nét hơn về cuộc sống của nó và những gì xảy ra xung quanh nó.

Cuộc sống của nó, một cuộc sống tưởng chừng như yên bình và đầy đủ,  một cuộc sống được bao bọc bởi gia đình, anh em, bạn bè … một cuộc sống mà tất cả mọi người đều thân thiện.

Nhưng đến lúc ra ngoài rồi mới thấy mọi thứ thật khác. Cuộc sống trong xã hội này đầy bon chen và tính toán.  Một lối sống chung: hời hợt, vô cảm, và đầy toan tính được dựng lên để bảo vệ lấy cái vỏ bọc của mỗi người.

Với nó, có vẻ như nó may mắn hơn, nó cũng gặp những cú shock, những quả lừa, thậm chí là những lối sống buông thả và đầy cám dỗ.

Nhưng cái cách nó đã chọn là từ bỏ, và tránh xa …

Nó nhận ra được ý nghĩa thật sự của cuộc sống, không phải là những thứ vật chất, những cám dỗ kia … Nó hiểu ra được nhiều điều cuộc sống không thể chỉ có sự ích kỉ của nó, cái cuộc sống màu hồng mà nó tự vẽ lên. Cuộc sống còn có rất nhiều thứ mà nó phải học hỏi, quan sát và rèn luyện.

Cuối cùng nó cũng đã biết “nó” “đặc biệt” như thế nào !!! Nó đang ở đâu !!! Nó sẽ phải làm gì !!!

Nó không thể sống hời hợt, không có mục đích, nó phải sống tỉnh táo hơn, phải cố gắng nhiều hơn nữa. Nó phải sắp xếp lại thời gian, công việc hợp lý, lên kế hoạch chi tiết, không trì hoãn, thực hiện những kế hoạch ấy.

Người ta vẫn ví cuộc sống, cuộc đời mỗi con người giống như những câu chuyện, những bức tranh, … Nhưng riêng nó vẫn thích cái cách người ta vẫn ví cuộc đời với con đường.

Nó trưởng thành lên sau những chuyện tình cảm, sau những lần vấp ngã, sau những lần va chạm với những người mà nó đã từng gặp, những cô gái nó đã từng quen ….

Có những người ta chỉ gặp một lần. Có những người đến rồi lại đi. Có những người đi cùng với ta một đoạn đường. Có những người phải ta phải chia tay nhau ở đoạn đường này. Có những người sẽ ra đi mãi mãi và chẳng bao giờ gặp lại được …

Không phải lúc nào mọi thứ cũng đến như mong đợi, đôi lúc cuộc sống thật tuyệt vời, nhưng cũng có những lúc thật tồi tệ. Quan trọng nhất là không bao giờ được đánh mất niềm tin. Hãy lập một kế hoạch chi tiết hơn nữa, rõ ràng hơn nữa. Để có thể đi hết được con đường mà ta đã chọn. Đôi lúc ta sẽ cảm thấy  thật trống rỗng, thật cô đơn. Nhưng hãy nhớ rằng hãy biết chờ đợi, để chính bạn chín muồi !

Hãy sống hết mình, biết sống và dám sống, để không phải hối tiếc điều gì cả !
Cuộc sống thật tuyệt vời !

Leave a comment

Your comment